Hotline: 04.62 735 735
MS 980 “LỜI CON MUỐN NÓI”
Ngày đăng: 19/05/2017
Lượt xem: 131
Cỡ chữ

Tên sản phẩm

: MS 980 “LỜI CON MUỐN NÓI”

Tác giả

: Xuân Mai

Tên đơn vị

: Kiên Giang

Số lượt bình chọn

: 0

Giới thiệu về sản phẩm

:

     Tuổi học trò – cái tuổi toát lên trong mình nét ưu tư trong sáng hòa lẫn với sự ngỗ nghịch kỳ lạ đến mức đáng yêu. Cái tuổi mà gắn liền với biết bao kỉ niệm vui buồn cùng đồng hành với mái trường, với thầy cô và cả bạn bè. Thời mà mỗi con người đều có những ước mơ, hoài bảo. Và sau này, khi lớn lên chắc hẳn mỗi người chúng ta đều để lại những dấu ấn riêng cho mình vào khoảng thời gian ngỗ nghịch ấy. Nơi mà có sự dạy bảo ân cần và ươm mầm cho những chồi non vừa hé nở. Vâng! Đó chính là thời còn choàng khăn quàng đỏ thấm trên vai – cái thời cấp hai đầy kỉ niệm.
                                                                           
 
  Vậy là 4 năm học cấp hai đã qua – đó là khoảng thời gian đẹp nhất, trong sáng nhất để những đứa trẻ như chúng tôi có thể đùa vui không một chút nghĩ ngợi, ưu phiền. Có phải con người chúng ta đang chạy đua với thời gian chăng? – Không, thời gian vẫn thế, vẫn trôi lặng lẽ và vô hình mặc cho con người có những cảm xúc dâng trào cùng với những nuối tiếc trong quá khứ. Có lẽ khoảng thời gian đó là khoảng thời gian tôi có rất nhiều sự bỡ ngỡ và đầy kỉ niệm.Từ khi bước vào lớp 6 và bắt đầu học những bài học tri thức đầu tiên tôi đã cảm nhận được sự ân cần chu đáo của quý thầy cô. Trong khoảng 4 năm tôi học ở ngôi trường ấy, thật sự có nhiều thầy, cô để lại cho trong lòng tôi những kỉ niệm sâu sắc, trong đó một người thầy luôn có những ấn tượng đặc biệt trong tôi đó chính là thầy Nguyễn Văn Hợp – là giáo viên dạy môn Toán và hiện tại đang công tác ở trường THCS Thạnh Yên A, và thầy cũng là giáo viên chủ nhiệm tôi vào năm lớp 7.
                             
 
       Thầy ơi! Tuy giờ đây con đã ra trường, nhưng hình ảnh của thầy ngày đêm miệt mài bên trang giao án luôn in đậm trong tâm hồn con. Con rất nhớ từng lời giảng của thầy, nhớ lắm hình bóng thầy cậm cuội soạn từng trang giáo án để truyền đạt những tri thức cho chúng con, nhớ khuôn mặt thầy đầy phúc hậu, nhớ ánh mắt thầy hiền diệu khi nhìn chúng con. Từ lúc mới sinh ra, ba mẹ đã cho con hình hài, những giọt sữa ngọt lành, khi con bắt đầu chập chững mỗi bước đi, bắt đầu biết nói thì ba mẹ cũng đã dạy cho con những đạo lí cơ bản trong cuộc sống. Và khi con lớn lên, cuộc đời con ngã sang một con đường mới, một ngã rẽ mới của cuộc đời. Vâng, đó chính là con đường tri thức – một con đường có lẽ nó sẽ gắn liền với con suốt chặng đường dài. Tuy thầy chỉ dạy con chỉ vẻn vẹn trong một năm học, nhưng con thật sự rất kính trọng và biết ơn thầy.
 
“Dòng sông sâu con sào dài đo được
Lòng người đưa đò ai biết được sự bao la”
 
  Đúng vậy, “Nghề giáo là một nghề cao cả! Thật sự rất cao cả”. Thầy chính là một  “người lái đò”  cần mẫn, ngày đêm miệt mài tận tụy bên trang giáo án để mỗi chuyến đò của thầy trở theo những tri thức bổ ích, những bài học về cuộc sống để sau này là hành trang quý báo để chúng con tiếp tục cuộc hành trình. Mỗi chuyến đò của thầy trở biết bao hi vọng dành chúng tôi.
Với sứ mệnh cao cả và thiêng liêng ấy, “Người lái đò” cũng phải vượt bao nhiêu khó khăn, mặc cho những “sóng to” , “gió lớn” cũng phải gồng mình chống chọi với khó khăn để nắm vững chắc con đò cho đến khi cập bến. Rồi sau khi đưa khách sang sông, thầy cũng sẽ quay về để tiếp tục cuộc hành trình làm “Người lái đò” để thực hiện sứ mệnh cao cả ấy.  Theo dấu ấn của thời gian, mặc dầu chưa ngoài 50 mà mái tóc thầy đã hé lộ những những sợi tóc bạc y hệt như những hạt muối tiêu không mong đợi. Có lẽ vì thầy luôn cần mẫn bên trang giáo án, những giọt mồ hôi, nước mắt cùng với những nổ lực và nhiệt huyết, tìm tòi những kiến thức mới để giúp chúng tôi ngày ngày bước cao hơn với những nấc thang kiến thức. Thầy dạy cho chúng tôi đạo lí làm người “có lỗi thì phải dũng cảm nhận lỗi”. Tôi còn nhớ như in câu nói ấy của thầy: “Một câu xin lỗi vụng về vẫn tốt hơn là sự im lặng”, ngoài ra, tôi còn học được ở thầy sự chân thành và luôn yêu thương giúp đỡ mọi người trong cuộc sống, tôi học ở thầy cách sống thanh cao, giản dị, đặc biệt là luôn tận tâm với nghề. Đó là bài học đường đời đầu tiên mà tôi được học, thầy dạy chúng tôi biết nói những gì nên nói, biết làm những gì nên làm, biết mạnh mẽ và vượt qua những khó khăn thử thách, biết đồng cảm và chia sẽ với những mảnh đời bất hạnh trong cuộc sống.
   Nhớ lần ấy, khi còn học lớp 6 tôi thường nghe các anh chị lớp trên bảo “Thầy rất khó và còn thường xuyên đưa ra những hình phạt rất nghiêm khắc với những học sinh cá biệt”, năm ấy mỗi lần chúng tôi có những trò nghịch ngượm hay quậy phá gì, khi nhắc đến thầy chúng tôi rất sợ và dừng ngay mọi kế hoạch khi sắp sửa bày ra. Rồi năm học đó cũng đã qua mau, đến đầu năm lớp 7 chúng tôi sững sờ khi nghe nhà trường thông báo thầy sẽ chủ nhiệm chúng tôi năm ấy. Một tiếng “òa” thật to với sự bất ngờ hòa lẫn với một chút lo lắng, trong đầu luôn có những suy nghĩ tiêu cực “không biết năm nay chúng mình sẽ ra sao!”. Rồi cũng bắt đầu vào học, đầu năm học mới tiết dạy đầu tiên cũng là tiết của thầy, trên cương vị là một giáo viên chủ nhiệm cũng là giáo viên dậy toán của lớp, thầy rất quan tâm đến chúng tôi, những lời giảng cách truyền đạt của thầy rất dễ hiểu, khiến chúng tôi nhớ sâu kiến thức và say sưa trong tiết dạy của thầy. Thầy còn ân cần chu đáo, quan tâm đến những bạn học yếu kém, hoặc tự ti về hoàn cảnh gia đình mình vì lớp tôi cũng có vài bạn gặp những hoàn cảnh khó khăn. Lúc ấy, chúng tôi thật sự rất hối hận và cảm thấy tội lỗi khi đầu năm đã có những thái độ và hành động thiếu sự tôn trọng thầy. Dần dần, trải qua mỗi tiết học, mỗi tiết sinh hoạt lớp mà chúng tôi mới có cơ hội để nói chuyện với thầy, chúng tôi hiểu ra được sự ân, chu đáo và đặc biệt là thầy rất thương học sinh của mình. Mỗi bài giảng của thầy, không đơn thuần là những tri thức Toán học mà trong đó còn pha lẫn một chút tình cảm, đạo lí trong cuộc sống hằng ngày. Thật ra, ngoài tận tụy với nghề, thầy còn là một người rất hiểu và yêu học sinh của mình. Chúng tôi xem thầy như người “Cha” thứ hai của mình vậy, cứ mỗi khi chúng tôi có những khúc mắc trong lòng chúng tôi đều nói cho thầy nghe, thầy luôn lắng nghe và chỉ cho chúng tôi hướng đi nào là đúng đắn nhất. Chính vì như thế, mà chúng tôi luôn có những cảm giác gần gũi và thân thiết hơn với thầy. Gạt bỏ đi mối quan hệ thầy trò mà thay vào đó chính là tình cha con thiết.
 
                               “Công ơn thầy bao la vô tận
                         Biển rộng sông dài có sánh được đâu”
 
  Có lẽ, thầy không chỉ hi sinh công sức của mình qua từng lời giảng mà trong đó còn chứa đựng sự yêu thương, che chở cho những đứa học trò non nớt của mình. Công ơn ấy sẽ không có gì sánh được, nó truyền cho những đứa học trò nhỏ như chúng tôi có đầy sự nghị lực để chạm tới ước mơ hoài bão của mình và biến chúng thành hiện thực. Thầy truyền cho chúng tôi đầy sự dũng khí để bước vào một thế giới rộng lớn ngoài kia. Tình yêu của thầy không chỉ đơn thuần là xuất phát từ tình yêu nghề mà nó còn là niềm yêu thương, sự hi vọng của thầy dành cho chúng tôi. Tình yêu ấy luôn ấp ủ và cháy bỏng trong tim thầy đối với những chồi non đang dần dần hé nở và những bước chân chập chững bước vào đời.
   
       Có thể nói, những bài học, những tình cảm đạo lí mà tôi được học từ thầy đó chính là món quà vô giá mà thầy đã ban tặng cho tôi để mai sau tôi có được một hành trang vững chắc sẵn sàng bước vào một xã hội rộng lớn ngoài kia. Nếu mai sau tôi không còn là một trẻ, nếu mai sau tôi rời sự ấp ủ của vòng tay  “ba, mẹ”, vòng tay của thầy để đến với một ngã rẽ mới thì chắc chắn một điều rằng, tôi sẽ không thể nào quên, và sẽ không bao giờ quên được mái trường đã cho tôi bao kỉ niệm đặc biệt là có một người thầy luôn tận tụy và cần mẫn với từng thế hệ học trò, sẽ không bao giờ quên công ơn dậy dỗ của thầy, một công ơn sâu nặng không gì có thể sánh được. Để đền đáp lại sự hi vọng, dạy dỗ và cả công ơn ấy , tôi sẽ cố gắng học tập, gặt hái được nhiều thành công, để mai sau tôi có thể thực hiện được ước mơ, hoài bão của chính mình đặc biệt là trở thành người công dân tốt, có ích cho xã hội và góp một ít sức lực nhỏ của mình xây dựng một đất nước văn minh và tiến bộ.
                         
“Trường xưa in đậm dấu giày
Cỏ ơi nâng nhẹ thân gầy thầy tôi
Từng trò từng lớp xa xôi
Rừng hoang loang tím dáng ngôi trường nghèo”
 
MS 1267 NGUYỄN THỊ KIM PHÚC
MS 1267 NGUYỄN THỊ KIM PHÚC
Tác giả: Nguyễn Thị Kim Phúc
MS 1266 ĐOÀN KHÁNH DOAN
MS 1266 ĐOÀN KHÁNH DOAN
Tác giả: Đoàn Khánh Doan
MS 1265 Y LAN
MS 1265 Y LAN
Tác giả: Y Lan
MS 1264 Y NUM
MS 1264 Y NUM
Tác giả: Y Num
MS 1263 Y HIỀN
MS 1263 Y HIỀN
Tác giả: Y Hiền
MS 1262 Y THỊ HỒNG TRI
MS 1262 Y THỊ HỒNG TRI
Tác giả: Y Thị Hồng Tri
MS 1261 Y ĐẶNG KIỀU LINH
MS 1261 Y ĐẶNG KIỀU LINH
Tác giả: Y Đặng Kiều Linh
MS 1260 VI THỴ Y PHƯƠNG
MS 1260 VI THỴ Y PHƯƠNG
Tác giả: Vi Thỵ Y Phương
MS 1259 HỒ THỊ THƯƠNG PHI
MS 1259 HỒ THỊ THƯƠNG PHI
Tác giả: Hồ Thị Thương Phi
MS 1258 HUỲNH THỊ THU GIANG
MS 1258 HUỲNH THỊ THU GIANG
Tác giả: Huỳnh Thị Thu Giang
MS 1256 Y Thu Trang
MS 1256 Y Thu Trang
Tác giả: Y Thu Trang
MS 1257 Y Hoài
MS 1257 Y Hoài
Tác giả: Y Hoài
MS 1255 T Ví
MS 1255 T Ví
Tác giả: T Ví
MS 1253 A Vin
MS 1253 A Vin
Tác giả: A Vin
MS 1252 Y Yông
MS 1252 Y Yông
Tác giả: Y - Yông
MS 1251 NGUYỄN THỊ AN NA
MS 1251 NGUYỄN THỊ AN NA
Tác giả: Nguyễn Thị An Na
MS 1250 NGUYỄN MAI ĐỨC
MS 1250 NGUYỄN MAI ĐỨC
Tác giả: Nguyễn Mai Đức
MS 1249 NGUYỄN THỊ BẢO NGỌC
MS 1249 NGUYỄN THỊ BẢO NGỌC
Tác giả: Nguyễn Thị Bảo Ngọc
MS 1248 NGUYỄN THỊ NGỌC ÁNH
MS 1248 NGUYỄN THỊ NGỌC ÁNH
Tác giả: Nguyễn Thị Ngọc Ánh
MS 1247 NGÔ THỊ MẾN
MS 1247 NGÔ THỊ MẾN
Tác giả: Ngô Thị Mến