Hotline: 04.62 735 735
MS 979
Ngày đăng: 19/05/2017
Lượt xem: 138
Cỡ chữ
MS 979

Tên sản phẩm

: MS 979

Tác giả

: Võ Thị Tú Quỳnh

Tên đơn vị

: Kiên Giang

Số lượt bình chọn

: 0

Giới thiệu về sản phẩm

:

Nếu như cha mẹ thả vào thế giới này một Tú Quỳnh thì ,thầy cô sẽ là bậc đặt vào tôi một đôi cánh để vụt ra khỏi hiện tại, tiến thẳng vào tương lai cấp một, cấp hai và giờ là cấp ba. Hình ảnh những thầy, những cô trong tôi vẫn võ rệt như thuở nào,nhưng trong đó người đã sửa sang lại cuộc đời tôi tiếp thêm sức mạnh và cho tôi biết bao nhiêu là kỉ niệm đó chính là thầy Du một trong những giáo viên phụ trách trong môn hóa học của Trường Trung Học Phổ Thông An Biên thân yêu
              Thời gian quả đúng là vun vút như thôi đưa năm lớp 10 đầy gian nan cũng đã kết thúc mở ra một trang mới với Võ Thị Tú Quỳnh học sinh lớp 11. Năm rồi một năm mà tôi toát cả mồ hôi, một năm mà người thầy ấy đã đi sâu vào trong lòng, hằng sâu vào trong tim,làm tôi không thể nào quên được.
     Chắc do có nhiều học trò quá hay công việc,làm những kỉ niệm ấy trong thầy mờ đi, nhưng đối với tôi những thứ ấy vẩn đậm nét như ngày nào. Và thỉnh thoảng chúng lại kéo đến trong trí óc làm cho cổ họng tôi nghẹn cứng hai mắt nhòa đi không thể nói thành lời vì quá súc động
      Đó là lần kiểm tra mười lăm phúc đầu tiên tôi được 2 điểm của môn hóa. Không thể tin nổi nào mắt mình, nhìn con số 2 tôi cầm rung rẩy trên tay. Thầy đã nhắc nhở nhẹ nhàng trước lớp nhưng trước sự ngại ngùng của tôi thầy đã không nói chủ nhân của em số bé tí đó là ai. Tim tôi ngừng đập, nhìn thầy bằng cặp mắt long lanh tôi muốn nói “Cảm ơn thầy, em cảm ơn thầy xin lỗi thầy em xin lỗi thầy” nhưng sao nói không ra lời, lòng tôi như bị hai bàn tay ai bớp chặt chỉ có thể nghẹn ngào. Rồi đến lần thứ hai điểm tôi cũng không khá lên. Tôi không còn chúc hy vọng nào, mọi thứ dường như sụp đổ khi tôi bắt gặp ánh mắt buồn phiền in trên gương mặt phúc hậu của thầy. Thế là bài bốn mươi lăm phút được đưa về tay tôi. Trời ạ ! Lại là một con số thấp bé. Rồi đến bài thứ hai tôi bàn hoàng như cả cơ thể không còn chúc sức lực, tôi bay bỏng trong những sự tự trách bản thân, mắt tôi ánh lên và rơi ra những giọt lệ cầu mong sự giúp đỡ. “Một học sinh cấp ba mà như vậy sao ? Sao có thể như thế, mình chỉ là sự nhục nhã của lớp này người thầy mà mình kính yêu nhất chắc giờ lòng tin với mình đã cạn”. Đang lơ lững giữa bao nhiêu dòng suy nghĩ đau lòng thì tôi nghe thấy giọng nói ấm áp  từ bên tai, làm những giọt lệ tôi ngừng rơi, cơ thể tôi như ấm lên, chân tôi như vững chắc, và không gì hơn lúc này, vô cùng rõ ràng,vô cùng chân thật, rằng tôi nhận ra mình đã có một điểm tựa và điểm tựa này không chỉ làm tôi nhắc được trái đất mà dường như tôi có thể năng cả vũ trụ. “Không sao chỉ cần em chăm chỉ hơn, vẫn còn nhiều bài khác, và thầy hứa sẽ kèm thêm em sau giờ học, khi trên lớp thầy sẽ giảng kĩ hơn” Tôi thấy khóe mắt tôi cay cay, tim tôi giờ như sấp thủng ra. Những vết thương chưa kịp lành giờ đang ứa máu. Tôi không thể nhìn vào mắt thầy được nữa. Cố để hai hàm răng siết chặt, hai tay như lấy hết sức lực của cơ thể để nắm lại thật chặc, “gật đầu” nhẹ nhàng và bước về chổ ngồi dưới biết bao ánh nhìn từ bạn bè cùng lớp. Lúc này tôi mới thấm thía câu nói “Nước mắt chảy ngược vào trong”.
      Thầy ơi ! “Thầy đã đưa em đến niềm đam mê môn hóa”.Tôi say mê học tập không ngừng tự lấy lại những kiến thức tôi làm mất. Bên tai văng vẳng câu nói của thầy. Mắt của tôi vẫn đậm những khoảnh khắc ấy. Rồi cho đi bao nhiêu, nỗ lực bao nhiêu thì thứ mà ta lấy lại tương ứng bấy nhiêu “9,1 mấy bài trước bài nào cũng nhỏ vậy mà giờ tới 9,1 em giỏi thật” Bài thi cuối kỳ được thầy thông báo với tôi thế ấy, tôi mừng lắm, thầy nhìn tôi cười vui vẻ và ánh mắt thầy như muốn nói với tôi rằng “Em làm được rồi đấy, thầy đã bảo rồi mà”.
      Tôi đi từng bước, từng bước bên con đường học vấn của mình và chưa bao giờ tôi quên từ cái nhìn, lời nói, rồi đến nụ cười đầy tự hào mà thầy dành cho tôi.Tôi sẽ  khắc sâu trong tim, nhớ mãi trong tìm thức những kỉ niệm ấy. Những kỉ niệm đã làm thay đổi cách nghĩ, xua đi những giọt nước mắt, chắc thêm những niềm tin và làm thay đổi con người tôi.Thầy ơi ...
            Tôi trong lòng thầy, và thầy trong lòng tôi, nếu đem đi cân thì có lẽ tôi chỉ bằng một hạt cát giữa sa mạc mênh mông, bởi học sinh của thầy nhiều vô số kể, nhưng thầy đối với tôi nặng như cả bầu trời này. Thầy đáng để người người kính trọng. Dù mai sau phía trước tôi là gì. Dẫu có gian nan, có trắc trở bao nhiêu thì tôi vẫn tự tin, mỉm cười, không hề lùi bước, bởi vì túi hành trang mà tôi mang theo đã nặng hơn bởi những kỉ niệm mà thầy đã tặng tôi .Cảm ơn thầy...
MS 3657
MS 3657
Tác giả: Hồ Thùy Dung
MS 3656
MS 3656
Tác giả: Đậu Thị Cẩm Linh
MS 3655
MS 3655
Tác giả: Nguyễn Như Kim
MS 3654
MS 3654
Tác giả: Huỳnh Thị Phương
MS 3653
MS 3653
Tác giả: Trần Thị Thu Thảo
MS 3652
MS 3652
Tác giả: Lê Thị Yến Khoa
MS 3651
MS 3651
Tác giả: Nguyễn Kiều Anh Vy
MS 3650
MS 3650
Tác giả: Hồ Thị Vân
MS 3649
MS 3649
Tác giả: Hoàng Thị Hằng
MS 3648
MS 3648
Tác giả: Huỳnh Hữu Vinh
MS 3647
MS 3647
Tác giả: Phan Thị Huyền
MS 3646
MS 3646
Tác giả: Lê Thanh Tuyền
MS 3645
MS 3645
Tác giả: Trần Phương Thúy
MS
MS
Tác giả: Võ Duy Phương
MS
MS
Tác giả: Lê Hoài Phú
MS
MS
Tác giả: Huỳnh THảo Nhi
MS
MS
Tác giả: Huỳnh Hương Lan
MS
MS
Tác giả: Nguyễn THị Thùy Trang
MS
MS
Tác giả: Phạm Thị Thùy Dung
MS
MS
Tác giả: Trần Huỳnh Khánh Duy
Facebook