Hotline: 04.62 735 735
MS 977 Mười một năm học
Ngày đăng: 19/05/2017
Lượt xem: 192
Cỡ chữ
MS 977       Mười một năm học

Tên sản phẩm

: MS 977 Mười một năm học

Tác giả

: Võ Phương Nam

Tên đơn vị

: Kiên Giang

Số lượt bình chọn

: 0

Giới thiệu về sản phẩm

:

     Mười một năm học đã trôi qua trước mắt tôi một cách chóng vánh. Và bây giờ tôi đã là học sinh lớp 12 năm cuối cấp năm buồn nhất của đời học sinh. Giờ đây, khi hồi tưởng lại những năm tháng đã qua, biết bao kỷ niệm buồn vui hiện lên như một cái máy quay chạy trong đầu tôi. Và bất chợt nó dừng lại ở những hình ảnh về những thầy cô đã và đang dạy tôi suốt thời gian qua. Nhưng không hiểu sao hình ảnh về cô Trương Thị Tươi, một giáo viên tiêu biểu của Trường THCS Nam Thái một người cô luôn thương yêu học sinh, luôn tận tâm với nghề, một tấm gương cho bao thế hệ học sinh noi theo! Đó là những hình ảnh đậm nét trong “cuốn băng ký ức” của tuổi thơ tôi.
 
    Cô có dáng người trung bình như bao cô giá đất Việt khác. Tuổi cô trạc ngoài 50 nhưng nhìn cô rất trẻ. Tôi còn nhớ như in bộ cô thường mặc chiếc áo dài màu hồng nhạt điểm trên đó là những bông hoa cùng họa tiết sắc sảo, bộ “cánh” đó rất hợp với dáng vóc cùng làng da trắng của cô. Mái tóc cô được uốn tém gọn gàng, ôm lấy khuôn mặt tròn phúc hậu lúc nào cũng trang điểm một cách hài hòa. Đôi mắt cô rất sáng và long lanh nhưng không kém phần sắc sảo. Chiếc mũi cô tuy không cao nhưng nó rất phù hợp với khuôn mặt của cô. Tất cả từ tóc, mắt, mũi... hòa cùng với nhau tạo ra khuôn mặt phúc hậu nhưng không kém phần nghiêm nghị. Giọng cô giảng bài nghe rất êm tai, khi cô đọc bài như tiếng sao du dương khiến chúng tôi bị cuốn vào nó.
 
      Tính cách của cô rất hòa đồng với mọi người thương yêu học sinh. Cô từng nói: “Bà Âu Cơ chỉ có 100 đứa con nhưng cô mỗi năm lại có 200-300 đứa con!”.“Con” ở đây có nghĩa là những học sinh của cô đối với cô học sinh nào cô cũng coi đó là con mình không phân biệt không thiên vị ai cả. Những cựu học sinh của trường hay học sinh hiện tại của trường thậm chí là những thầy cô mới về trường đều gọi cô bằng hai tiếng “Má Tươi”. Cô rất vui vẻ khi dạy bài giảng luô kể chuyện cho chúng tôi nghe đỡ chán, khi học sinh nào có chuyện bùn thì cô luôn sẵn sàng tâm sự và giúp học sinh đó hiểu ra vấn đề; Nhưng cô cũng là người rất nghiêm khắc đấy! Cô luôn có những biện pháp đối với nhũng học sinh không thuộc bài môn ngữ văn hoặc những học sinh trốn học chẳng hạn. Nếu học sinh nào vắng học nhiều quá cô sẽ tìm đến địa chỉ đến tận nhà học sinh đó gặp phụ huynh và đương nhiên cô sẽ “khai tội” của học sinh đó cho gia đình biết thậm chí là “gán” thêm nhiều tôi danh cho học sinh đó, nhờ đó chắc không học sinh nào dám trốn học môn ngữ văn tiết của cô Tươi đâu; Hay đối với những học sinh không thuộc bài môn cô thì cô sẽ cho chép phạt bài : Lão Hạc, Tắt đèn,..và đếm số chữ trong bài, thật sự nếu nhìn ở bề ngoài thì đây là cách xử phạt hà khắc nhưng nếu nhìn nhặn ở khía cạnh sâu hơn thì đây là biện pháp rất tốt cho chúng tôi vừa giúp rèn chữ vừa giúp chúng tôi hiểu bài sâu hơn để dễ dàng cho việc làm văn sau này.
 
     Cô dạy tôi 2 năm lớp 8 và 9 thật sự trong khoảng thời gian đó có rất nhiều kỷ niệm vui nhưng trong đó có một kỷ niệm mà tôi luôn nhớ và không bao giờ quên. việc này xuất phát lúc tôi học 9 cô cho chúng tôi đề bài viết số 2 có tựa đề là : Thuyết minh về cây lúa đối với tôi đề này không quá khó nhưng vì lúc đó tôi hơi chủ quan không chịu đi tới những cánh đồng để tìm kiếm thông tin về cây lúa làm cho tôi đến sát ngày nộp bài trong đầu tôi không có một thông tin chính xác gì về nó làm cho tôi rất mông lung mơ hồ lúc đó Internet ở quê tôi chưa phát triển làm tôi thêm không còn cách nào đành mượn sách “Làm Văn Hay Lớp 9” của bạn tôi để xem thông tin và hôm sau tôi nộp bài cho cô. Khoảng 3 tuần sau cô phát bài thật bất ngờ bài văn của tôi chỉ đạt 2 điểm thấp nhất trong khối lớp 9 và cũng là bài viết thấp điểm nhất từ trước giờ của tôi tôi thật sự thất vọng và đem bài lên nói với cô, Cô bảo :
-“Mở bài 1 điểm, kết bài 1 điểm Thân bài của em hoàn toàn trong sách nên không có điểm!”
Tôi thật sự rất sốc không ngờ cô lại biết chuyện này tôi muốn từ bỏ môn Văn. Nhưng cô đã tâm sự và khuyên tôi cô nói với tôi một câu cho tới bây giờ tôi vẫn không quên:
“Muốn làm văn hay không chỉ có luận điểm chắc mà dẫn chứng&thông tin rất quan trọng. Làm văn phải kiên trì và không đặt nặng điểm số cho đầu óc thoải mái.”
    Tôi ghi nhớ câu nói đó và coi đó là bài học lớn trong đời nhưng tôi không ngờ qua tiết sau cô bảo cho tôi một cơ hội đó là :Thuyếtminh về đình Nam thá hạn nộp là ngày hôm sau! Đề này rõ ràng là khó hơn đề trước rất nhiều nhưng tôi đã cố gắng làm khi chỉ có một tia hy vọng tôi đã vào Đình Nam Thái tìm hiểu về lịch sử , kiến trúc, cách bố trí của Đình.. để phục vụ cho bài viết mình và tôi nộp cô qua ngày hôm sau bài viết tôi được 9 điểm và được cô giữ lại vì số liệu tốt. Đúng với câu nói trong cái rủi có cái may đó là kỷ niệm đáng nhớ nhất của tôi một bài học mà sau này khi lớn lên tôi vẫn nhớ như in.
   
    Giờ đây tôi đã không còn học cô nữa nhưng những ký ức kỷ niệm về cô Tươi một cô giáo có Tâm lẫn Tầm luôn thương yêu học sinh mình. Tôi vẫn quý trọng cô “Người mẹ thứ hai của tôi. Dù sau này tôi có những ký niệm vui gì có lẽ cũng không bằng kỷ niệm à không bài học mới đúng tôi sẽ mãi không quên kỷ niệm đó một kỷ niệm không bao giờ quên. 
Facebook